The April’s flower.
Tôi có một người bạn yêu mùa hoa tháng tư. Tôi biết người ấy quí giá, nhưng chẳng ai trong hai chúng tôi biết trân trọng đối phương.
Cô bé ấy thích thơ ca màu mè phiêu lãng vẩn vơ một cách buồn cười. Vì nó thích nhưng lại tỏ ra không quan tâm.
Tôi vẫn luôn nghĩ giữa hai đứa là một sự gắn kết kì lạ mà chẳng thể tìm ở đâu khác, hay từ bất kì ai. Nhưng tóm lại là chúng tôi vẫn lạc mất nhau, giữa những biến cố, tôi quay lưng làm tổn thương người bạn ấy.
Chúng tôi chẳng ai nói gì, chẳng muốn nói gì thì đúng hơn.
Phải bắt đầu từ đâu mới tốt?
Tôi thích cuộc sống khép kín, quanh quẩn trong nhà, nhặt nhạnh, làm việc vặt cả ngày mà vẫn thấy vui.
Bạn tôi thích lang thang đây đó, chụp ảnh tận hưởng cuộc sống một cách tích cực,
Tôi không thích ở ngoài quá lâu, lang thang với tiếng xe cộ làm tôi khó thở.
Còn nó thì yêu nắng mây, mưa gió, thiên nhiên đủ loại.
Kể cả với bạn thân, tôi luôn muốn tiếp xúc ở một mức giới hạn. Và cụ thể là: tôi thích một mình hơn.
Nó cũng thích một mình nhưng chỉ lúc cần yên tĩnh . Còn đa số là dong chơi chán chê.
Trong khi một mối quan hệ lại cần sự quan tâm và chăm sóc. Phải có thời gian bên nhau, chơi đùa gì đó. Tình cảm cũng quan trọng lắm nhưng không bao giờ đủ đâu, nếu không thể hiện hoặc tần xuất quá ít. Tóm lại là sở thích lập dị của tôi và “các mối quan hệ” nó chay theo hai chiều ngược nhau
Như đãi cát, lỗ càng to thì để lại càng ít.
Có thể là tôi đang thần kinh một cách kín đáo?!
Và nếu không cân bằng hoặc chẳng ai tiến lại hay chấp nhận kiểu chơi mà không cần quá nhiều thời gian thì tôi sẽ là bà móm cô đơn cả đời mà chẳng có lấy một câu chuyện gì về tình bạn để cho cháu chắt cả.
Sẽ ra sao nhỉ? Nếu mọi chuyện vận vậy và không bao giờ trở về lúc ban đầu.

