~ ^.^ ~

Enjoy....

The April’s flower.

Tôi có một người bạn yêu mùa hoa tháng tư. Tôi biết người ấy quí giá, nhưng chẳng ai trong hai chúng tôi biết trân trọng đối phương.

Cô bé ấy thích thơ ca màu mè phiêu lãng vẩn vơ một cách buồn cười. Vì nó thích nhưng lại tỏ ra không quan tâm.

Tôi vẫn luôn nghĩ giữa hai đứa là một sự gắn kết kì lạ mà chẳng thể tìm ở đâu khác, hay từ bất kì ai. Nhưng tóm lại là chúng tôi vẫn lạc mất nhau, giữa những biến cố, tôi quay lưng làm tổn thương người bạn ấy.

Chúng tôi chẳng ai nói gì, chẳng muốn nói gì thì đúng hơn.

Phải bắt đầu từ đâu mới tốt?

Tôi thích cuộc sống khép kín, quanh quẩn trong nhà, nhặt nhạnh, làm việc vặt cả ngày mà vẫn thấy vui.

Bạn tôi thích lang thang đây đó, chụp ảnh tận hưởng cuộc sống một cách tích cực,

Tôi không thích ở ngoài quá lâu, lang thang với tiếng xe cộ làm tôi khó thở.

Còn nó thì yêu nắng mây, mưa gió, thiên nhiên đủ loại.

Kể cả với bạn thân, tôi luôn muốn tiếp xúc ở một mức giới hạn. Và cụ thể là: tôi thích một mình hơn.

Nó cũng thích một mình nhưng chỉ lúc cần yên tĩnh . Còn đa số là dong chơi chán chê.

Trong khi một mối quan hệ lại cần sự quan tâm và chăm sóc. Phải có thời gian bên nhau, chơi đùa gì đó. Tình cảm cũng quan trọng lắm nhưng không bao giờ đủ đâu, nếu không thể hiện hoặc tần xuất quá ít. Tóm lại là sở thích lập dị của tôi và “các mối quan hệ” nó chay theo hai chiều ngược nhau 

Như đãi cát, lỗ càng to thì để lại càng ít.

Có thể là tôi đang thần kinh một cách kín đáo?!

 Và nếu không cân bằng hoặc chẳng ai tiến lại hay chấp nhận kiểu chơi mà không cần quá nhiều thời gian thì tôi sẽ là bà móm cô đơn cả đời mà chẳng có lấy một câu chuyện gì về tình bạn để cho cháu chắt cả.

Sẽ ra sao nhỉ? Nếu mọi chuyện vận vậy và không bao giờ trở về lúc ban đầu.

Cũng thấy lâu rồi không viết lách gì, nhưng không ngờ đến gần nửa năm chẳng động chạm đến.

Không hẳn là thiếu chuyện nhưng cứ tưng tửng, nắng mưa vớ vẩn nên tự thấy có lỗi với bản thân quá.

thật ra thì có một chuyện rất cần nói, mà phải nói ngay, nói cho đầy đủ, nói cho rõ ràng cảm xúc say sưa này, haha.

Chuyện là vào một trưa rất oi của Hà Nôi, tôi mơ một giấc mơ thần tiên, mà trong đó tôi được nhân một thứ tình cảm mơ mộng và bay bổng nhất, nó đẹp đến nỗi tôi chưa từng nghĩ sẽ ước ao điều viển vông này.

Đó là cảm giác mơ màng nhưng lại rất thật, sống động đến nỗi khi tỉnh táo tôi vẫn nhớ bàn tay đã nắm chặt tay mình. Rất lâu rồi, mà cũng có lẽ lâu đến nỗi tôi nghĩ cảm xúc này là lần đầu đến trong đời. Giấc mơ cũng làm tôi nhận ra những vụng dại trẻ con trước đây, cái thời còn đi học rồi cứ nghĩ có thể yêu đến chết đi sống lại được. Maybe, có thể tôi từng ngộ nhận về mối tình đầu của mình?! dù nó diễn ra đến 7 năm liền, haha.

Tôi được yêu thương, mà thứ tình yêu tôi cảm nhận được rất chân thành, không màu mè, không lung linh, không mua bằng tiền nhưng nó biến tôi trở thành lọ lem với đầy đủ hai chiếc giầy, biến tôi trở thành người phụ nữ bình thường đang tận hưởng hạnh phúc trọn vẹn khi được yêu. Tôi được trân trọng như một món quà giá trị chỉ xuất hiện một lần và duy nhất trong cuộc đời người đó, trong khi món quà ấy cũng mang ý nghĩa như vậy với tôi.

Nếu tình yêu thật sự có thể làm cánh hay làm mây gì đó nâng tôi lên đến những cung bậc cảm xúc kì diệu đến thế thì tôi sẽ bắt đầu cầu nguyện.

” vạn sự tùy duyên”, hay cứ để mọi chuyện thật tự nhiên. Có điều sẽ thật tuyệt nếu như có một người cũng đang chia sẻ cùng một giấc mơ với tôi. Biết đâu được, những giấc mơ luôn có lĩ do của riêng nó.

Ôi cứ Alice lạc vào xứ thần tiên mà được yêu như trong tiểu thuyết ngôn tình có hậu.

Chuyện buồn đến từ bất cứ đâu, từ bất kì ai. Không thể nói thẳng, cũng không còn thói quen lên fb nói năng vớ vẩn rồi nhận lại cmm vớ vẩn hơn thế, chuyện không khá hơn, tâm trạng cũng không thể tốt lên. Vậy thì lại nói chuyện với tumblr, ngồi một mình nhưng không thể sắp xếp đúng sai thật là vất vả.

Một người nghĩ nhiều cho bản thân, dù người đó yêu quí bạn đến đâu, thậm chí có là “tim tới tim” thì cũng chẳng bao giờ bạn có cơ hội làm họ rung động hay đau buồn một cách sâu sắc. Người đó luôn sợ bản thân mình thiệt thòi hơn, luôn muốn giữ mình trong hạnh phúc an toàn và ích kỉ, họ chẳng ngại hất bạn ra thật xa ngay khi có dấu hiệu họ sẽ bị tổn thương, bất chấp lí do. Người đó là như vậy, họ sống như vậy, nếu chấp nhận được thì “bước đều bước”.

Khi ai đó lấy lí do kiểu như “mình không cao thượng”…, hoặc “mình không tốt đẹp nhưng…”, sau những cái nhưng đều là lời khẳng định cho cái phủ định khiêm tốt phía trên là đúng. Có điều không ai có thể thay thể bất cứ người nào để cảm nhận đầy đủ cảm xúc, dù có tưởng tận đến đâu, bạn cũng không là họ. Đừng đánh giá, chỉ lắng nghe thôi.

Khi bạn đã nhận mình là Cám thì phù thủy này cũng sẵn sàng tiếp nhận bạn. Tình bạn càng không phải là thứ bắt đầu và bỏ theo ý thích cá nhân, nếu vậy thì thật không xứng đáng. Đối tác để tin cậy và san sẻ mọi chuyện càng không phải con chó, con mèo để tặc lưỡi: Thôi! Không cần. Dù sao thì vẫn chẳng thể bỏ nhau được, nên đừng làm chuyện đôi ta thêm gay cấn và lâm li hơn chuyện tình. Nhưng nếu cứ như vậy khoảng cách sẽ càng xa hơn. Chỉ khi một người bước lên và một người bước xuống mới có thể đứng cùng với nhau. Vì không ai có thể yêu một điều mình tuyệt đối ghét bỏ, chỉ có thể bớt ghét chứ không thể yêu được. Sự thật là nếu chẳng thể gần nhau trong suy nghĩ thì đúng là người dưng rồi.

~

Khi đã nói đến đây rồi, tức là đã chán đến tận trán. Tức là kệ mày, cứ dằn vặt đi khi còn có thể làm cho người khác buồn. Dù sao thì m là như vậy, người như vậy thật khó để nói tiếng yêu đến hết đời.

Songuku, oppa <3 

Tôi rất ngưỡng mộ sự kết hợp xuất sắc - tinh tế - kì diệu khiến cả trí óc và trái tim đều trùng xuống vì cảm xúc và rung động. Như thể sự hòa hợp của tai, mũi, họng, của giọng nói và ánh mắt. Như thể trời âm u đi kèm với sấm sét, một tình bạn đẹp đi cùng những kỉ niệm đẹp. Như thể bố và mẹ, khi tạo hóa để con người ta lớn lên trọn vẹn rồi lại gieo vào đó những hạt giống bé nhỏ màu nhiệm để chúng ta tồn tại đến bây giờ và mãi mãi về sau chẳng bao giờ kết thúc phép màu đó. Và như thể hai trái tim gặp nhau và cùng đập chung một nhịp… Để sự kết hợp đó nhịp nhàng là hàng vạn lần không trùng khớp, để có được một người khiến ta yêu say đắm và cũng đáp lại ta bằng tình cảm nguyên vẹn ta cho đi, ta sẽ phải trải qua rất nhiều thử thách hoặc nếu trúng số độc đắc thì may mắn sẽ rơi vào lần đầu tiên ta yêu và lựa chọn. Bạn đã thật sự sẵn sàng chưa?! Thật ra cái giá nào cũng thỏa đáng cho một tình yêu tuyệt vời, dù sớm hay muộn <3

My super idol<3

Nhân quả.

Sự kiện đầy màu sắc tôn giáo cuối cùng cũng tràn đến, suốt dọc chiều dài đường tàu hỏa là con nhang đệ tử sùng bái ngài. Vì hành trình hơn 4 năm và lấy đi của ngài 40 kí lô. Vì nửa nạc nửa mỡ, bản thân nó chỉ tin vào tâm của mình, suy từ đầu cho đến đáy những điều Phật dạy, những điều đẹp đẽ Phật gửi đến thế giới này chỉ hướng cho tâm trong sáng, tràn đầy tình thương, sống có trách nhiệm, đạo đức và nhân ái với bất kì ai, bất kì điều gì. Nó không thích đi cúng bái, nó cũng không tôn thờ bất kì ai trừ tổ tiên, cha mẹ. Chỉ cần sống đúng nghĩa con người đã là kì công lớn.

Trở lại với ngài, một người tu hành khổ hạnh sắp gạt hái được những quả ngọt trả cho vất vả gieo xuống đất. Có điều khi chứng kiến một quãng rất nhỏ trong hành trình của ngài, nó chỉ ước ngài thực hiện những lời thỉnh cầu và ước mong một thế giới tốt hơn trong sự trang nghiêm và yên tĩnh. Sẽ không có rác để lại sau mỗi bước chân, không chuộc lợi từ đời tư, không tốn kém, không gây gổ, không có hàng chục, hàng trăm người thức khuya dậy sớm để phục vụ…

Bước một bước, lạy một nhịp, phóng sinh một chú chim, lòng cầu mong cho hòa bình thế giới (Nó thấy niềm khát khao vĩ đại đấy tồn tại héo hon trong nó đến hết cấp 3, hòa bình thế giới ư? Không thế nào. Nó quá xa xôi và phi thực tế. Nhưng với người dành cả đời thành tâm cầu xin thì biết đâu, bồ câu sẽ bay đầy trời?!) 

Kẻ chửi không tiếc lời, người khen cũng không ngớt, từ buôn bán to nhỏ, đến trí thức, đàn bà, đàn ông, trẻ em, cụ già, đặc biệt bọn làm ăn phi pháp như buôn lậu hay bán “cái trắng, cái đen” thì chắc chỉ thiếu nước quì rạp dưới chân ngài mà khấn mà lạy. Miệng nam mô, nhưng tối tối đâm chém, tay chắp trước ngực nhưng tâm chỉ mong mẻ hàng này trót lọt không bị công an bắt, kệ mẹ đứa nào dại thì chết. Dẫu sao, sự xuất hiện của ngài mang đến cho cả khu phố nó đang sống một màu sắc huyền bí khó tả, dĩ nhiên là văn hóa tâm linh được dịp mở mang và phát triển. 

Hey soul sister - Sabrina 

Bảo bối.

Mọi người nói rất nhiều về sự quan trọng của tình bạn, nó đương nhiên tồn tại như việc hít thở bằng mũi, cũng có một số người vì lí do nào đó chẳng hạn như nghẹt mũi mà chọn cách hít thở khác đi, bằng miệng đôi khi là bằng tai.

Bạn có thể chia làm nhiều cấp độ, dưới nhiều hình thức, và bằng nhiều cách thức khác nhau. Một người được cho là tốt, có thể là một người bạn tốt, nhưng chỉ tốt thì chưa đủ để thành tri kỉ hay tâm giao.

Và một người bạn tri kỉ, tâm giao thì có thể xấu xí, có thể nghèo, hay thậm chí hôi nách hoặc thối chân, và kể cả là tội phạm đi chăng nữa. Khi họ trở thành niềm vui và nỗi buồn, nguồn động viên và bờ vai nương tựa. Họ luôn biết cách biến hình thành bà tiên hay ông bụt vào thời điểm không thể thích hợp hơn. Có bên cạnh một bảo bối vô giá như vậy thì bằng giá nào cũng đừng đánh đổi.

.

Tôi nghĩ mình có cả thùng châu báu, nhưng độ sáng lại khác nhau. Và theo thời gian, chúng lại thay đổi, hình dáng và màu sắc vẫn vậy, có điều chúng không còn tinh khiết như xưa, kể cả khi sử dụng nghệ thuật bảo quản một cách chuyên nghiệp cũng phải thật sự khéo léo và tinh tế. Có lẽ, điều tôi thiếu chính là điểm này. Thật sự có những giây phút và khoảnh khắc sống mãi, nó đọng lại như tráng một lớp thủy tinh cứng cáp đến nỗi thời gian bất lực. Tôi có thể chứng minh sự thật này tồn tại. Nó làm ta hạnh phúc và rơi nước mắt tiếc nuối khi nhớ về. 

“Khi họ vẫn khó chịu vì nhau, vẫn thấy sự xuất hiện của người kia làm nhức nhối dù chỉ là ở đuôi mắt hay vết chai ở ngón chân út… Trong họ vẫn tồn tại thứ gọi là tình cảm”. Vì cái chân lí nghe ngang như cua do tôi mới nghĩ ra trên đây, tôi quyết định sẽ đánh bóng lại bảo bối của mình, để số lượng sánh đôi với chất lượng <3